Dạo này C.L cứ hay thức khuya. Bà khuyên nó ngủ sớm cho khỏe mà nó chẳng chịu nghe. Không phải C.L không vâng lời bà mà vì càng về khuya nó càng thấy tỉnh táo và tập trung suy nghĩ cho công việc .Việc của nó thì làm hoài không thấy hết. Chưa bao giờ C.L dám nghĩ đến một chuyến du lịch thực sự có ý nghĩa với nó.Nghĩ cũng tội.Từ ngày bị đứa đểu nào chửi bới lung tung trên blog cá nhân nó chẳng buồn nghĩ đến chuyện viết blog để chia sẻ với ai hết. Nó vẫn có thói quen thức khuya và suy nghĩ một mình....
Hôm nay,nhìn đồng hồ chỉ 20g30, cầm chén cơm chiều trên tay hình như nó nuốt không trôi.Trước lúc đó, có lẽ C.Lđã nghe những lời hậm hực của ai đó, cộng với tiếng trẻ khóc la, và lời hứa như chưa từng hứa của một người,đầu óc nó bắt đầu đấu vật với bao điều...
Sao nó không hiểu nghĩ ngợi mãi cũng chẳng ích lợi gì, chỉ là sự dồn nén cảm xúc, đến một mức nào đó nó sẽ nổ tung và con người ta sẽ điên mất. Sao nó không làm được gì hơn.Tệ thật.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét