Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010

Cảm ơn anh...


Tự bao giờ em hay có thói quen nhìn vào mắt người đối diện và vận dụng mọi giác quan có thể để phán đoán tâm tư của họ?Phải chi em đừng như thế thì em đã không nhiều lo âu, trăn trở...Chiều nay, ánh mắt anh không hướng về em như mọi ngày.Em nói đùa, "anh nhớ người xưa".Nói thế nhưng hẳn lòng em không bao giờ muốn điều đó xảy ra, hoặc có xảy ra thì anh sẽ không phải là anh của em.Thời gian qua, anh có thấy gió bão cứ vây lấy em..Nhiều lúc, tưởng chừng em muốn ngã quỵ.Em cố tìm một điểm tựa để đứng vững hơn...và điểm tựa của em chính là anh, anh yêu. Ở bên anh, em cảm nhận em tự tin hơn , vững vàng hơn để lo cho con và cho anh.Cảm ơn anh..
Duy có một điều, em không bao giờ làm được và em cảm thấy em bất lực. Đó là khi anh buồn, em làm sao để trở thành điểm tựa cho anh?Dường như không thể, phải không anh?

1 nhận xét:

không thể và có thể nói...

Tài sản đắt giá của con người chính là ... bờ vai!
Hãy thiền như nhà Phật "Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc".