Sáng nay, khi chương trình vừa kết thúc, mình mới thở phào nhẹ nhõm.Vậy là cũng xong. Công việc vẫn nằm trong tầm kiểm soát của mình nhưng không hiểu sao mình căng thẳng, thật sự căng thẳng...Mãi cho đến sáng nay, khi chương trình vừa dứt, nhìn đám học trò nhốn nháo đi tìm giáo viên chủ nhiệm mới giật mình nghĩ về mình...Mình là cô giáo.Thôi, không nghĩ làm gì.Cũng có ích gì.Thương mấy nhóc đội trống, ban chỉ huy, mong gặp chúng giờ này biết bao.Chắc mấy nhóc đang chạy lung tung tìm các thầy cô chủ nhiệm rồi cũng nên.Trong không khí ồn ào và náo nhiệt chỉ ngập tràn tiếng cười của trẻ thơ, thỉnh thoảng là vài đôi mắt ướt rưng rưng nhìn học trò cũ về thăm trường, mình buồn, vui, khó tả...Bỏ cả buổi tiệc của giáo viên,vì tự dưng mà mình muốn thế, nó làm mình chán ngán, chán ngán vì lòng người, có lẽ vậy...
Trên đường đón con trai về nhà, nhận thật nhiều tin nhắn của học trò cũ, những học trò chưa một lần lên lớp dạy, nhưng thương biết bao nhiêu.Chợt ngẫm nghĩ từ bài viết trước rằng có đổi nghề được không rồi nhủ thầm...Mình mong tình yêu của mình dành cho bọn trẻ không bao giờ dứt để không bao giờ mình được có suy nghĩ như thế nữa. Vì mình là ai? BO ngồi trước ngân nga, giọng dễ thương biết bao"mámi Bo à cô giáo.."
Trên đường đón con trai về nhà, nhận thật nhiều tin nhắn của học trò cũ, những học trò chưa một lần lên lớp dạy, nhưng thương biết bao nhiêu.Chợt ngẫm nghĩ từ bài viết trước rằng có đổi nghề được không rồi nhủ thầm...Mình mong tình yêu của mình dành cho bọn trẻ không bao giờ dứt để không bao giờ mình được có suy nghĩ như thế nữa. Vì mình là ai? BO ngồi trước ngân nga, giọng dễ thương biết bao"mámi Bo à cô giáo.."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét