Đêm hôm nay đối với mình dài hơn bao giờ hết… vì đây là đêm đầu tiên mình ngủ xa con trai. Đồng hồ đã điểm 1 giờ khuya mà sao mình không tài nào vỗ giấc ngủ được.. Con ở ngay dưới lầu đây thôi mà.. Nhớ con quá đỗi…
Con ngủ với bà Út, mình sẽ có thêm thời gian để lo công việc sổ sách. Nhưng khi công việc đã xong.. nhìn về phía con nằm, nhìn chỗ con lăn, cái gối xinh xinh còn để trên giường.. mình… Vội chạy xuống đưa gối của con cho bà Út. Mình muốn hôn con trai và chúc con ngủ ngon quá. Nhưng con trai rất ngoan, ngủ ngon bên cạnh bà và chú Bin không hề quấy khóc. Lẳng lặng mình về phòng. Lòng chợt nhủ “Bo cần phải tập ngủ xa mẹ vì sau này Bo cũng cần rèn tính tự lập”
Xoay, trở.. Hết bên này đến bên khác. Mãi mình mới thiu thiu thì chợt giật mình vì dì Út bế con lên đặt cạnh mình và bảo “Em nó khóc gọi má-mi, má –mi hoài”. Thương Bo quá, mình hôn con và dỗ dành. Giờ này là giờ con cần xi tè và nhõng nhẽo với mámi mà.
Đêm đó con thức một lần nữa. Và cố ý mở mắt nhìn xem mámi có ở bên con không. Rồi hai mẹ con lại có thêm một giấc ngủ đến sáng. Lòng ngập tràn sự yên tâm và cảm giác ấm áp.
1 nhận xét:
Phải ập cho Bo có tính tự chủ cao nhé!!! Cho dù biết rằng niềm thương yêu mẹ cho con là khôn kể xiết nhưng mẹ Bo có thấy rằng Bo đã lớn nhiều lắm rồi đó... ngoan hơn, giỏi hơn và cũng quậy hơn... he he.
Cố lên em!!!
Đăng nhận xét